Trang ChínhTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

[Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen – Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả

Bạch Hiền
Bạch Hiền
Knight
Bài gửi Bài gửi : 474
Gil Gil : 2247
Bài gửiTiêu đề: [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen – [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  15958010Sun Dec 16, 2012 12:45 pm
Ghen ( ver. Beast )


Au: Tiểu Bạch

Parings: Lần này cho phép mình giữ bí mật.

Disclaimer: Tất nhiên họ không thuộc về au.

Rating: T

Summary: “Ghen ư? Cậu là gì của anh mà đòi ghen chứ?”

*Fic đã được sự chấp nhận của tác giả:
Spoiler:

***

Chap 1



- Từ bây giờ DooJoon và DongWoon sẽ là một cặp, tương tự JunHyung và YoSeob, HyunSeung và KiKwang cũng sẽ là một cặp. Đó là yêu cầu của công ti. – Anh quản lý tuyên bố.

Cả 6 người đều không khỏi ngạc nhiên.

- Sao tự dưng lại thay đổi như vậy? – DooJoon thắc mắc.

- Lần này các cậu sẽ chia ra hát theo đôi. Vì vậy công ti đã chia các cậu ra theo chất giọng để giúp các cậu thể hiện tốt bài hát của mình. Đồng thời cũng thay đổi các couple trước fan luôn. – Anh quản lý giải thích

~~~~~~~~~


- Haha hay quá vậy là chúng ta không cần giả bộ trước fan nữa rồi. – HyunSeung nhãy cẫng lên sung sướng. – Tớ đã nói mà, ngay từ đầu chia cps đã không ổn rồi. DooSeob, KiWoon, JunSeung là không ổn. Sao tớ như thế này mà lại là uke cơ chứ? Còn vợ tớ dễ thương như thế này lại là seme. – Anh quay ra véo nhẹ vào má KiKwang.

KiKwang vờ tỏ ra khó chịu trước hành động của HyunSeung nhưng lại tủm tỉm cười ngay sau đó.

- Chúng ta cần phải cố gắng hết sức đó. Công ti đã cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho chúng ta. Không được để phụ lòng công ti và cả fan nữa. – JunHyung lên tiếng.

- Phải đấy. À vậy có nghĩa là chúng ta sẽ cần có nhiều skinship hơn phải không? Như vậy mới có thể cho fan thấy các cps mới. – YoSeob hỏi một cách rất ngây ngô.

Câu hỏi đó khiến cả 5 người đều bật cười.

- Em nghĩ nhiều quá đấy. – JunHyung xoa nhẹ đầu YoSeob

YoSeob luôn là vậy. Nếu nhìn vào Beast chắc hẳn có đến 99% nói YoSeob là maknae. Với cái dáng vẻ rất chi là cute, dáng người nhỏ nhắn và cả khuôn mặt bầu bĩnh búng ra sữa kia thì việc nhầm lẫn là chuyện bình thường. 1% còn lại sẽ đoán 1 ai đó khác là maknae nhưng có lẽ hiếm ai đoán được rằng maknae của nhóm lại là cậu. Mà cũng phải thôi. Với số đo chiều cao bỏ xa các hyung, cân nặng cũng xếp thứ nhì và cả khuôn mặt lai lai giống người Trung Quốc khiến cậu như già hơn so với tuổi. Fan còn gọi cậu là ông già Son. Ngay cả trong 1 show truyền hình, PD còn muốn xem chứng minh của cậu khi cậu nói tuổi của mình. Và rồi cũng vì những lý do trên, Beast đã có thêm 1 maknae nữa : “maknae không chính thức Yang YoSeob”. Ừ thì thêm một maknae nữa, cậu cũng chẳng quan tâm mấy. Dù gì thì câu cũng coi YoSeob như em trai mình vậy. Với cái tính cách ấy thì chẳng bao giờ là hyung của cậu được.

Nhưng đó chỉ là những suy nghĩ của cậu những ngày đầu. Dần dần dường như Beast không còn có 2 maknae nữa thay vào đó chỉ còn có maknae Yang YoSeob mà thôi. Thế nhưng có là maknae hay không với cậu cũng không hẳn là điều quá quan trọng. Và tất nhiên cậu sẽ không bị tổn thương vì điều đó. Điều khiến lòng cậu thoảng lại nhói đau là việc dường như các hyung của cậu cũng dành hết tình cảm cho maknae không chính thức kia. Ừ thì công nhận là YoSeob là người cần được chăm sóc quan tâm nhiều nhất nhóm, có một vị bác sĩ đã nói vậy khi cả nhóm tham gia Idol Maid. Thế nhưng cậu mới là thành viên nhỏ tuổi nhất nhóm. Cậu không nói ra, không thể hiện ra không có nghĩa là cậu là người mạnh mẽ. Cũng có lúc cậu cảm thấy mệt mỏi, muốn nhận được sự chăm sóc, che chở của các hyung theo đúng nghĩa của một maknae. Nhiều lúc khi thấy các hyung quan tâm đến YoSeob như một maknae, cậu thực sự cảm thấy bị tổn thương. Thế nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ một chiều từ cậu. Liệu có phải như những gì cậu nghĩ: Tất cả các hyung đều đặc biệt quan tâm đến YoSeob hay là chỉ có mình người ấy thôi?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Phải cậu đang tự dối lòng mình. Thực chất JunHyung, HyunSeung và KiKwang đều đối xử với cậu như với những thành viên khác và như với YoSeob. Chỉ có anh, mình anh là dành cho YoSeob một thứ tình cảm rất đặc biệt. Cậu nhận ra điều đó. Thực chất cũng không quá khó để có thể nhận ra nó. Những thành viên còn lại trong nhóm đều biết được điều đó và dường như ai cũng biết thứ tình cảm đó là gì. Cũng giống như HyunSeung và KiKwang. Cậu biết điều đó nhưng lại tự dối lòng mình. Cậu cố không quan tâm đến nó và làm như không biết chuyện gì. Cậu vui vẻ chấp nhận quyết định mới của công ty khi một mặt thì biết rõ mình đang là người thứ ba xen vào giữa 2 người họ. Như vậy có là ích kỉ? Cậu nghĩ, cậu đa nghĩ rất nhiều. Nhưng thực ra trong lòng cậu, cậu chỉ muốn anh quan tâm đến cậu hơn một chút, chỉ như một maknae thôi, một maknae theo đúng nghĩ của nó. Nhưng DooJoon à, có bao giờ anh thấy mình đã quá vô tâm với cậu chưa?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cậu ngồi một mình trong phòng chờ, buổi biểu diễn hôm nay đã rất thành công. Tất cả đang chuẩn bị ra về. Còn cậu dường như không còn chút sức lực nào nữa. Cậu ngồi im lặng trên ghế. Các thành viên còn lại đang ở ngoài cửa phòng trò chuyện với các nhóm nhạc khác. Cũng không có ai thấy lạ khi vắng mặt cậu. Đơn giản cậu vốn là người rất ít nói nên những nhiệm vụ của một maknae đều giao hết cả cho YoSeob. Anh ấy làm điều đó tốt hơn cậu rất nhiều.

Buổi biểu diễn hôm nay, đúng theo yêu cầu của công ty, các cps đã có khá nhiều màn skinship khiến những fan đã mong chờ các cp mới này phải mất máu rất nhiều còn những fan của các cp cũ lại ngơ ngác không hiểu sao vợ chồng nhà bên này lại sang cặp kè với vợ chồng nhà bên kia. Cậu cũng đã đoán trước được điều này. Nhưng điều làm cậu suy nghĩ không phải là chuyện đó mà là thái độ gượng gạo của anh khi cậu chủ động skinship với anh. Một cái cười ngập ngừng là những gì khá nhất mà cậu thấy được. Có những khi cậu ôm anh từ phía sau, anh lại giật mình quay lại hơi cau mày nhìn cậu như có ý hỏi: “ Em đang làm gì vậy?”. Có lẽ anh vẫn chưa thể quen được với sự thay đổi này.

Mệt mỏi. Thực sự cậu không muốn nghĩ đến chuyện này nữa. Nhẹ nhàng với tay lấy cái laptop, cậu vào fansite của nhóm xem những lời bình luận về buổi biểu diễn ngày hôm nay.

Nhưng có lẽ cậu đã làm một việc sai lầm.

>>>> …..: Sao thế nhỉ? Hôm nay sao Seobie nhà mình lại đi cặp kè với JunHyung thế? Qủa này về chồng Yoon giận chết. Kaka

>>>>…….: Mà lạ thật sao hôm nay maknae và leader nhà ta lại cứ dính lấy nhau không rời thế nhỉ? Chắc vì vậy nên Soebie giận bỏ đi với người khác cho leader biết mặt đấy.

…………………..

Hay thật nghe được gọi là maknae lòng cậu bỗng thấy lâng lâng. Nhưng cậu chỉ cười nhẹ – một nụ cười thoáng buồn . Có lẽ vì nội dung của những bình luận đó chăng?

Bên ngoài, có một ánh mắt luôn lén nhìn cậu qua khe cửa, thoáng buồn khi thấy cậu như vậy.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Những lần biểu diễn sau có khá hơn một chút khi anh đã chủ động skinship với cậu và cũng không còn nhìn cậu với câu hỏi như lần trước. Trước ống quay anh luôn tỏ ra quan tâm đến cậu, từ mái tóc, trang phục hay thi thoảng chỉ là quay ra trêu cậu. Qủa thật anh là một leader tuyệt vời và cũng là một diễn viên xuất sắc. Không khó để nhận ra nụ cười của anh mỗi lần skinship với cậu và khi với YoSeob khác nhau như thế nào. Có lẽ nó khá rõ rằng nếu để ý những lần biểu diễn Bad girl, nụ cười của anh phải chính là nụ cười ấy, cậu thực sự mong chờ nó, nhưng chỉ có vậy anh cũng không thể cho cậu. Giống như khi bạn không muốn thì bạn không thể tự nhiên làm một việc gì đó được. Và mặc dù cậu và anh là một cp nhưng anh và YoSeob vẫn có những skinship khiến nhiều fan rơi vào tình trạng “không biết đâu mà lần”.

Và cũng có thể để ý thấy khi ở trước camera ít khi cậu cười một cách thoải mái. Làm sao có thể thoải mái được khi ngay bên cạnh, người mình yêu lại đang skinship với một người khác?

Và có lẽ cậu cũng không nhận ra rằng có một ánh mắt luôn dõi theo từng cử chỉ của cậu. Dù cậu đã cố gắng không để lộ những cảm xúc của mình và thực sự cậu cũng đã thành công trong việc che giấu đó trước mọi người thì ánh mắt đó vẫn luôn nhận ra những cảm xúc sâu kín đó.

~~~~~~~~~~~~~~~

Trong tâm trí cậu lúc nào cũng có hai mặt đấu tranh dữ dội. Một mặt cậu tự khuyên mình phải nhìn thẳng vào sự thật, rằng anh luôn chỉ coi cậu như một dongsaeng không hơn, trong trái tim anh chỉ có người đó mà thôi. Nhưng mặt còn lại cậu lại luôn mong chờ những cử chỉ quan tâm của anh với cậu và cố tin rằng anh đang có tình cảm gì đó với cậu. Dù chỉ một chút thôi, cậu cũng luôn cố tin là như thế.

Nhưng cuộc tranh đấu nào cũng phải kết thúc, sẽ có thắng vào bại, đúng và sai. Và sự đấu tranh trong tâm trí cậu thực sự kết thúc và phân rõ thắng bại đúng sai khi cậu vô tình nhìn thấy những gì sau cánh cửa ấy. Anh và người đó, phải chỉ có 2 người, chỉ riêng 2 người trong phòng. Và họ, theo cậu là đang có những cử chỉ thân mật với nhau. Anh và người đó, leader Yoon DooJoon và main vocal Yang YoSeob, họ đang ôm nhau và hình như là còn đang kiss. Cậu chỉ thoáng mơ hồ tưởng tượng lại khung cảnh ấy khi khẽ khép cảnh cửa lại. Và rồi tất cả những hình ảnh vừa nhìn thấy bỗng chốc biến thành hàng ngàn mũi dao cứa vào tim cậu. Đau, đau lắm. Cậu ngồi sụp xuống, đưa tay cắn chặt lấy nó để ngăn những cảm xúc đang trào dâng mãnh liệt trong lòng. Bất chợt cậu nghe tiếng bước chân lại gần. Đứng ngay dậy,cố lấy lại vẻ mặt tự nhiên nhất, cậu bước ra ngoài.

Là HyunSeung và KiKwang. Vừa thấy cậu, HyunSeung đã hỏi ngay.

- Em có thấy DooJoon đâu không? Sao không thấy cơm nước gì thế này? Sắp đến giờ ăn tối rồi.

Cậu không nhìn hai hyung, bước nhanh ra ngoài chỉ bỏ lại một câu nói vội.

- Em ra ngoài có việc. Không phải phần cơm em đâu.

Hành động của cậu khiến hai hyung chỉ biết ngơ ngác nhìn bóng cậu khuất sau cánh cửa.

- DongWoon nó sao vậy nhỉ? – KiKwang ngạc nhiên.

HyunSeung khẽ nhún vai. Rồi như vớ được câu trả lời, vẻ mặt anh bỗng đột ngột thay đổi.

- Đây rồi. JunHyung à, DongWoon sao vậy?

Lại một lần nữa, hai người bị bơ. JunHyung chỉ vội lấy chiếc áo khoác trên tay ghế rồi cũng vội vàng ra ngoài.

- Không có gì đâu. Tớ cũng ra ngoài có chút việc đây, không ăn cơm đâu.

Kết quả là cánh cửa lại một lần nữa đóng lại và bên trong nhà là 2 con người đang “ngơ” tập 2 không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

JunHyung tìm kiếm cậu quanh khu nhà. Chắc chắn cậu chỉ ở đâu đó quanh đây, vì dù bây giờ đang trong thời gian nghỉ ngơi của cả nhóm nhưng anh quản lý đã dặn không nên ra ngoài. Dù sao quanh kí túc xá cũng có đầy đủ các cửa tiệm bán những đồ cần thiết nên cũng không nhất thiết phải ra ngoài. Tuy vậy, dù anh đã tìm kiếm xung quanh khu nhà cũng không thấy cậu.

Anh khẽ thở dài, rồi như nghĩ ra điều gì đó, anh quay trở vào khu nhà, vào thang máy, nhấn nút lên sân thượng.

Qủa đúng như những gì anh nghĩ, cậu đang đứng ở một góc sân thượng, hai tay đan vào nhau và đặt lên thành lan can.

Không hiểu sao anh không muốn lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng khuất ở một góc khác khẽ nhìn cậu.

Một lúc lâu, cậu vẫn đứng đó như bất động, đôi mắt thẫn thờ thỉnh thoảng đưa quanh nhìn xuống thành phố sôi động buổi tối.

Dường như không chịu đựng được nữa, anh khẽ bước đến chỗ cậu, lên tiếng.

- Yahh, cái thằng này, bỏ bữa tối để lên đây “ăn” gió à? Không thấy lạnh sao?

Cậu hơi giật mình, nhận ra giọng anh, cậu lại làm vẻ mặt tự nhiên, quay lại cười với anh.

- Mát mà hyung.

- Uk mát, “mát” nhỉ? Gió rét thế này người ta chỉ muốn ở trong nhà chùm chăn kín còn em thì lại lên đây hứng gió.

Anh tiến lại gần cậu, khẽ đưa tay gõ nhẹ vào đầu cậu.

Cậu lại bật cười nhìn anh.

Nhưng đáp lại nụ cười đó lại là vẻ mặt nghiên nghị của anh, và một câu nói dường như có chút trách móc.

- Đừng có cười nếu em không muốn.

Cậu ngạc nhiên, nhìn anh rất nhanh rồi đưa ánh mắt đi chỗ khác, gượng cười.

- Hyung đang nói gì kì vậy?

Anh nói lớn.

- Đã nói là đừng cười như vậy mà.

Rồi không để cậu kịp nhận thức, anh vòng tay qua cổ cậu kéo cậu về phía anh và ấn đầu cậu xuống vai mình.

- Khóc đi. Nếu đó là điều em muốn. Đừng có cố chịu đựng như vậy.

Nghe câu nói đó của anh, dường như những cố gắng chịu đựng của cậu tự dưng tan biến mất. Dù đã cố cắn chặt môi những những giọt nước mắt đã bắt đầu rơi trên khuôn mặt cậu.

- Khóc đi, hãy để lòng mình nhẹ hơn đi.

Câu nói này đã khiến cậu không còn muốn chịu đựng nữa, cậu thả lỏng người, dụi đầu vào vai anh và khóc, khóc rất nhiều.

Anh đứng im đó, một tay giữ đầu cậu, tay còn lại vẫn đút trong túi áo khoác. Còn cậu thì dụi đầu vào vai anh, hai tay buông thõng xuống dường như không còn chút sức lực nào nữa. Hai người cứ đứng như vậy một hồi lâu. Đến khi không còn nghe thấy tiếng khóc của cậu nữa, chỉ còn thi thoảng những tiếng nấc nhẹ. Rồi cậu tự dời khỏi vai anh, không nhìn anh chỉ cúi đầu xuống.

- Thấy khá hơn chứ? – Anh hơi cúi xuống như muốn nhìn rõ khuôn mặt cậu.

Cậu chỉ khẽ gật đầu.

- Vậy chúng ta về nhà thôi. – Anh kéo tay cậu.

Nhưng cậu lại có vẻ như không hề muốn di chuyển.

- Hyung về trước đi, em muốn ở đây một lát.

Anh nhìn cậu khẽ gật đầu.

- Vậy đừng ở lâu quá. Trên đây lạnh lắm đấy.

Rồi anh tới gần cậu, cởi áo khoác của mình và khoác lên người cậu. Nhưng cậu lập tức từ chối nó.

- Không cần đâu hyung.

- Trên này rất lạnh đấy.

Mặc cho cậu từ chối, anh vẫn cố gắng khoác nó lên người cậu.

- Hyung chỉ mặc như vậy cũng sẽ lạnh mà.

Vừa nói cậu vừa bỏ chiếc áo khoác ra thì tay anh đã giữ chặt nó trên người cậu.

- Yah, là em thì phải nghe lời hyung chứ? Lát vào trong kia là ấm ngay ấy mà. Thôi, muốn nghĩ gì thì nghĩ nốt đi rồi mau về. Biết chưa?

- Em biết rồi.

Nói rồi anh xoa nhẹ đầu cậu rồi đi về phía cửa sân thượng, không quên nhắc cậu một câu trước khi mất hút sau cánh cửa ấy.

- Không được về muộn đâu đấy.

Cậu nhìn theo anh đến khi cánh cửa đóng lại. Nhẹ nhàng quay trở về chỗ cũ, cậu ngồi hẳn xuống, dựa lưng vào lan can. Qủa thật có thêm một chiếc áo nữa nên ấm hơn nhiều. Không đơn thuần chỉ là hơi ấm tạo ra qua những lớp vải mà nó còn mang cả hơi ấm của anh, của hyung mà cậu luôn yêu quý. Phải. Là của một “hyung”.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Anh ngước nhìn đồng hồ. Đã 11h hơn mà vẫn không thấy cậu về. Cả 5 thành viên đều rất lo lắng. Điện thoại của cậu lại để ở nhà, chẳng thể liên lạc với cậu, cũng không biết cậu đang ở đâu nên mọi người đều đứng ngồi không yên. Duy chỉ mình JunHyung là biết rõ, anh chỉ đang phân vân không biết có nên lên đó lần nữa hay không. Bên ngoài trời lại còn đang mưa rất to. Đắn đo một lúc, anh rời khỏi ghế và đi nhanh ra cửa.

- Cậu đi đâu vậy? – HyunSeung ngạc nhiên trước hành động của anh.

- Tớ ra ngoài có chút việc. – Anh trả lời vội vã.

- Ngoài trời đang lạnh lắm, hyung không mang theo áo khoác à?

Thế nhưng cánh cửa đã đóng sầm lại trước khi câu nói của KiKwang kết thúc.

- Cậu ấy sao vậy? – HyunSeung đưa ánh mắt khó hiểu nhìn những người còn lại.

3 đôi mắt ngơ ngác, còn một đôi mắt khác thì lại chăm chăm vào cánh cửa đã đóng với một cái nhìn đầy ẩn ý.

~~~~~~~~~~~~~~~

Cánh cửa bật mở, anh vội vàng đưa ánh mắt xung quanh tìm cậu, thấy cậu đang ngồi thu mình lại một góc ở phía xa, anh vội vàng chạy lại.

Mặc dù anh đã đứng trước mặt cậu nhưng cũng phải mất gần một phút để cậu có thể nhận ra sự hiện diện của anh. Cậu tròn mắt nhìn anh.

- Ủa, sao hyung lại lên đây?

Anh cau mày nhìn cậu, rồi ngồi nhanh xuống và lắc mạnh vai cậu.

- Em làm sao vậy? Nước mưa bắn hết vào người rồi. Không thấy sao?

Nghe anh nói cậu mới ngơ ngác nhìn quanh.

- Trời mưa sao?

Có lẽ vì quá mải suy nghĩ, cậu đã dường như lãng quên hết mọi thứ xung quanh mình.

- Mau đứng dậy đi. Chúng ta về thôi.

Anh vừa nói vừa kéo cậu đứng dậy.

- Phải rồi, phải về nhà.

Cậu khó nhọc đứng dậy. Nhưng chưa đứng hẳn lên được thì cậu bỗng ngã gục xuống. Anh hốt hoảng đỡ lấy cậu.

- DongWoon à, em sao vậy?

- Jun … hyung ….

Đó là tất cả những gì anh nghe thấy trước khi cậu ngất lịm trên tay anh.

- DongWoon, DongWoon à…..

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

End chap 1


Chữ ký của Bạch Hiền


[Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  Sign12

[Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  Tumblrmeod7snmip1r1iod8


Tài sản của Bạch Hiền

Tài Sản
Tài Sản:


Jen Cửu Vĩ
Jen Cửu Vĩ
Super Member
Bài gửi Bài gửi : 745
Gil Gil : 193
Stt Stt : Ti lovely baby ~
Bài gửiTiêu đề: Re: [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen – [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  15958010Tue Dec 18, 2012 9:17 am
post típ chap 2 đi chẻ ơi, ghiền rùi O.O


Chữ ký của Jen Cửu Vĩ


[Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  Jbhcz8ddcknlyq

Tài sản của Jen Cửu Vĩ

Tài Sản
Tài Sản:


Bạch Hiền
Bạch Hiền
Knight
Bài gửi Bài gửi : 474
Gil Gil : 2247
Bài gửiTiêu đề: Re: [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen – [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  15958010Tue Dec 18, 2012 11:41 am
@Ti: có ji` vote 1 phát + cho chẻ =))

Chap 2



Khẽ mở mắt một cách khó nhọc, cậu chầm chậm nhìn xung quanh. Đây là phòng ngủ của cả nhóm. Cậu lắc nhẹ đầu định ngồi dậy thì có một bàn tay đẩy cậu nằm xuống kèm theo một giọng nói ấm áp quen thuộc.

- Nằm yên đi. Em không thấy mệt sao?

Cậu khó nhọc ngước nhìn con người vừa tiến gần tới chỗ cậu đang nằm.

- Jun hyung. Sao em lại nằm đây vậy?

- Ốm không nằm đây thì nằm đâu?


Anh trả lời vừa nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho cậu.

Cậu nhìn anh, ánh mắt tỏ vẻ không hài lòng với câu trả lời bâng quơ của anh.

Như biết được điều đó, anh cười, đưa tay xoa đầu cậu.

- Em bị ngất ở trên sân thượng. Tại bị ngấm nước mưa nên giờ mới ra nông nỗi này đây.

Cậu nhìn anh rồi đưa mắt nhìn vào khoảng không trước mặt.

- Vậy sao? Em làm phiền các hyung quá.

- Nói thừa quá. Nhiệm vụ của các hyung là phải chăm sóc cho các dongsaeng mà.

- Mà các hyung khác đâu?

- Họ có lịch làm việc. Không hiểu sao giờ đang là kì nghỉ mà chúng ta vẫn phải đi quay mấy show truyền hình. – Anh nói với giọng ngán ngẩm. – À mà hyung có nấu cháo cho em đây. Ăn nhanh đi không nguội mất.

Cậu đưa mắt nhìn anh, khẽ lắc đầu.

- Em không muốn ăn gì đâu.

- Nói gì thế? Đang ốm phải bồi bổ thì mới mau khoẻ chứ? Nào mau dậy ăn đi.

Nói rồi anh nhẹ nhàng đỡ cậu ngồi dựa lưng vào chiếc gối và ân cần bón cho cậu từng thìa cháo một.

Nhìn anh cậu chỉ nở một nụ cười nhẹ – nụ cười có chút thoáng buồn.

Vì miệng đắng ngắt cậu thực sự chẳng muốn ăn gì. Nhưng vì không muốn phụ công sức của anh cậu cố gắng ăn được non nửa bát cháo. Anh cũng không ép, nhẹ nhàng lấy khăn lau miệng cho cậu rồi đỡ cậu nằm xuống.

- Gìơ đang là kì nghỉ của chúng ta nên em có thể yên tâm mà

nghỉ ngơi. Anh quản lý nói em sẽ không cần phải tham gia show nào đâu.

Cậu khẽ cười, gật đầu.

- Hyung ra ngoài dọn dẹp mấy thứ. Em nghỉ đi nhé.

Nói rồi anh đứng dậy và đi ra ngoài. Bất chợt anh đứng lại vì câu nói của cậu.

- Jun hyung … Cảm ơn hyung ….

Anh yên lặng, chỉ khẽ nghiêng đầu liếc nhìn cậu.

- ….. vì tất cả.

Anh bật cười, vẫn không quay lại nhìn cậu, chỉ nói một câu gọn lỏn.

- Nghỉ ngơi đi.

Cậu vẫn nhìn theo anh cho đến khi cánh cửa khẽ đóng lại.

“ Tại sao người cậu nhìn thấy khi mở mắt lại không phải là người ấy?” ……

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

- Các cậu về rồi à? – JunHyung ngạc nhiên.

- Ừ vì giờ đang là kì nghỉ của chúng ta nên thời lượng quay cũng không dài. – DooJoon nói nhưng không nhìn JunHyung, anh còn đang mải xem lịch làm việc.

- DongWoon ổn chứ? – KiKwang lo lắng. – Thấy hyung nhắn tin là Woonie tỉnh rồi à?

- Ừ. Nó vừa mới tỉnh, ăn được một ít cháo, giờ đang nghỉ ngơi. Đừng làm phiền nó. – JunHyung trả lời rồi đi thẳng vào nhà bếp bỏ lại sau lưng một ánh mắt nhìn anh đầy ẩn ý.

~~~~~~~~~~~

Anh có vào thăm cậu nhưng là vào cùng với mọi người. Vào cùng… Anh có lý do gì để vào riêng thăm cậu sao?

~~~~~~~~~~~~~~

Dù là kì nghỉ nhưng mọi thành viên trong nhóm đều có lịch làm việc trừ cậu. Anh quản lý đã xin phép công ty cho cậu nghỉ ngơi. Tất cả các thành viên đều bận rộn với lịch làm việc của mình duy chỉ có JunHyung là không quan tâm tới chúng. Anh từ chối tất cả các chương trình, các vai diễn để ở nhà chăm sóc cậu. Đơn giản, anh nói: “Em là người ốm nên không thể ở nhà một mình được. Anh bỏ cả công việc vì em đấy. Thế nên mau khỏi bệnh đi.”. Khỏi bệnh. Ý anh là bệnh gì đây?

~~~~~~~~~~~

Cậu ngồi trên sofa nhìn JunHyung. Anh đang dọn dẹp mấy thứ linh tinh, rồi lại quay ra lau lau mấy cái giày không giống ai của mình. Là mấy cái chứ không phải mấy đôi nhá. Bởi anh có sở thích đi 2 chân 2 giày khác nhau. Tất nhiên là không thể đi như vậy khi lên sân khấu biểu diễn được. Nhưng anh đã có lần đi một bên xanh một bên nâu trong Idol Championships. Cậu bật cười khi nghĩ về điều đó. Và có lẽ cậu không để ý anh vẫn liếc nhìn cậu từ nãy đến giờ.

- Nếu được thì hãy cứ cười như vậy. – Anh nói mà không nhìn cậu.

Cậu nhìn anh, rồi dường như nhận ra điều gì đó, nụ cười bỗng tắt ngấm trên khuôn mặt cậu, nhưng ngay sau đó nó lại xuất hiện lại và lần này còn đẹp hơn cả lần trước.

- Tất nhiên rồi. – Cậu nhìn anh nói khẽ.

Lúc này anh mới rời mắt khỏi những chiếc giày ngẩng lên và cười lại với cậu.

Phải rồi, điều gì “không thể” thì dù có cố gắng thế nào cũng không thành “có thể” được. Cậu không thể thay đổi sự thật, vậy thì cậu sẽ thay đổi chính bản thân mình để thích ứng với sự thật ấy. Cậu sẽ phải thay đổi.

- Jun hyung à. – Cậu bỗng lên tiếng kéo ánh mắt anh về phía mình – Cảm ơn hyung nhiều lắm.

- Lại nói thừa. – Anh trả lời gọn lỏn rồi quay lại với công việc của mình. Thực chất anh đang cố tránh ánh mắt ấy, cố gắng không để chìm đắm trong nó.

Cậu bật cười. Dường như cậu đã quá quen với những kiểu trả lời như vậy rồi. Rời khỏi ghế, cậu tiến lại gần chỗ anh, cúi xuống và vòng tay qua cổ anh, khẽ thì thầm.

- Hyung là hyung tốt nhất của em đó.

Hành động vô tư của cậu đã vô tình khiến anh lúng túng vô cùng. Vội vàng đặt chiếc giày xuống, anh đưa tay nhẹ nhành gỡ tay cậu ra khỏi cổ mình, nhanh chóng đứng dậy bỏ đi chỗ khác, chỉ để lại một câu nói vội.

- Nói vớ vẩn gì thế?

Cậu nhìn theo anh mỉm cười. Cậu biết Jun hyung của cậu là như vậy. Không bao giờ thể hiện tình cảm của mình nhưng lại là rất quan tâm đến người khác. Dù không biểu hiện ra ngoài hay thực ra là không biết phải biểu hiện nó như thế nào, JunHyung cũng luôn âm thầm, lặng lẽ giúp đỡ tất cả các thành viên. Cậu thấy biết ơn Jun hyung nhiều, nhiều lắm. Nếu không có hyung ấy, cậu thực sự không biết phải đối mặt và vượt qua chuyện này thế nào. Có lẽ người bác sĩ mà các cậu gặp trong Idol Maid ấy nói đúng. Cậu và anh là 2 thành viên hợp nhau nhất trong nhóm. Vì vậy với cậu anh cũng là hyung tốt nhất, người mà cậu có thể dễ dàng chia sẻ tất cả những tâm sự khó nói.

- Thực lòng cảm ơn hyung nhiều lắm……

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hôm nay là comeback stage của Beast, phần biểu diễn của các cậu được chào đón rất nồng nhiệt và nhận được rất nhiều ủng hộ từ cả Beauty và cả fan của các nhóm nhạc khác. Và đương nhiên phần biểu diễn cũng có kèm những màn skinship theo đúng yêu cầu của công ty.

Vẫn như bình thường, cậu ngồi trong phòng chờ với cái laptop và đang xem phản hồi của fan.

- Phản hồi tốt chứ?

JunHyung ngó đầu vào màn hình rồi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cậu.

Cậu ngạc nhiên nhìn anh.

- Ủa. Sao hyung lại vào đây? Chẳng phải các hyung đang trò chuyện với các nhóm nhạc khác ngoài kia sao?

- Yah, em được vào đây ngồi chẳng lẽ hyung không được sao? – Anh vờ mắng cậu.

- Em khác mà. – Cậu nói rồi quay lại với cái laptop.

Anh im bặt, khẽ nhìn cậu. Hình như anh lại nhắc đến điều không nên nhắc đến thì phải.

Cậu di chuyển con trỏ chuột xuống phía dưới, dừng lại một chút ở những dòng comment. Rồi cậu khẽ cười – một nụ cười thoáng buồn.

- “Tình tay ba” – Cậu lẩm nhẩm trong miệng một cụm từ đọc được ở một vài dòng comment. – Vậy em là người thứ 3.

Nói rồi cậu ngước đầu lên nhìn qua cánh cửa. Từ đây cậu có thể nhìn rõ DooJoon và Yoseob.

Câu nói rất nhỏ nhưng anh vẫn có thể nghe thấy. Im lặng một lúc, anh khẽ lên tiếng.

- Em ghen à?

Nghe câu hỏi đó, cậu quay lại nhìn anh rất nhanh, rồi bật cười – nụ cười chất chứa sự đau khổ.

- Ghen ư? Em là gì của anh ấy mà đòi ghen cơ chứ?

Cổ họng anh như bị chặn lại sau câu nói ấy, hình như anh lại nói điều không nên nói nữa rồi. Khó khăn lắm anh mới lên tiếng.

- Đã bảo đừng cười như vậy mà.

Rồi anh khẽ vòng tay quay đầu cậu kéo cậu ngả vào vai mình.

- Em là đồ ngốc. – Anh thì thầm cố gắng không để cậu nghe thấy.

Trong phòng giờ đây chỉ là không gian của riêng 2 người. Mà không, có ai để ý có một ánh mắt ngoài của đã nhìn thấy hết tất cả.

…Liếc nhìn…..

……. Ngạc nhiên ……..

….. Khẽ quay đi ……

……. Mắt ơi sao lại cay thế này? ……

………. Tim ơi sao lại nhói đau?………

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cậu ngồi dựa lưng vào sofa, tay không ngừng bấm cái remote. Đặt nó xuống sofa, khuôn mặt cậu hiện rõ sự ngán ngẩm. Các hyung đã có lịch làm việc hết. Cậu thì vẫn được ưu tiên hơn một chút. Thế nhưng ở nhà một mình thế này, thà cậu đi quay còn hơn. Ở một mình lại càng khiến cậu nghĩ về người ấy. Cậu bất chợt bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ bởi tiếng cửa mở.

Hơi ngạc nhiên vì cậu chắc rằng lịch làm việc của các hyung phải đến đêm mới xong. Cậu đang định đứng dậy ra ngoài xem thì cái người vừa mới mở cửa cũng đã đi vào.

- Ở nhà một mình không thấy chán sao?

Là DooJoon. Thấy anh cậu có phần hơi bối rối.

- À … Kh .. không sao?

Nói rồi cậu lập tức dán mắt vào màn hình TV mặc dù có khi cậu còn chẳng biết nó đang chiếu cái gì.

Anh gật gật đầu rồi đi vào phòng tắm.

Cậu vẫn ngồi yên trên ghế, lén nhìn anh cho tới khi cánh cửa phòng tắm đóng lại. Hơn bao giờ hết, cậu mong các hyung của mình mau mau về.

Cậu không hiểu tại sao mình lại thấy khó xử như vậy. Đang mải suy nghĩ, cậu giật mình bởi tiếng cửa nhưng không phải cửa ra vào mà là cửa phòng tắm. Anh bước ra khỏi phòng tắm, tay cầm chiếc khăn lau khô đầu. Mái tóc ướt rũ xuống, những giọt nước từ trên trán nhẹ nhàng trượt qua những đường nét tuyệt đẹp trên khuôn mặt xuống tới cằm và rơi xuống mặt sàn. Nhiều lúc cậu cảm tưởng như có thể nghe thấy âm thanh khi nó chạm vào sàn nhà. Tất cả những hình ảnh tưởng chừng như đơn giản ấy lại đã, à không, không chỉ đã từng mà ngay cả bây giờ nó vẫn cứ thu hút cậu, khiến cậu khó có thể rời mắt khỏi con người ấy.

Cậu phải cố gắng lắm mới không để anh nhận ra sự lúng túng của mình. Anh tiến đến và ngồi ngay cạnh cậu.

- Em đang xem cái gì thế?

- À … Em đang xem có gì hay không … Nhưng hình như không có gì cả? – Cậu ấp úng.

- Vậy thì … – Anh ngập ngừng.

Cậu hơi ngạc nhiên quay ra nhìn anh nhưng lại quay đi ngay sau đó, khoảng cách lúc này giữa anh và cậu tuy không gần nhưng cũng đủ để cậu cảm thấy bối rối khi nhìn vào ánh mắt ấy.

- Hyung … Có chuyện gì sao? – Cậu cố gắng tự trấn an bản thân.

- À, .. Nếu không có gì để xem thì tắt TV đi có được không? … Hyung .. hyung có chuyện muốn nói với em.

Câu nói của anh càng khiến cậu thêm bối rối. Nhẹ nhàng lấy chiếc remote và tắt TV đi. Không gian xung quanh giờ đây im lặng quá. Cậu dường như có thể nghe thấy tiếng thở của anh và cả tiếng đập nhanh trong lồng ngực mình. Hít một hơi để lấy lại sự bình tĩnh, cậu lên tiếng nhưng vẫn không nhìn anh.

- Có chuyện gì vậy, hyung?

- DongWoon này…. Em …. ghét hyung lắm à? – Anh nói khẽ.

Lại một lần nữa câu nói của anh khiến cậu quay ra nhìn anh nhưng vẫn như lần trước, cậu quay đi ngay khi thấy ánh mắt anh đang nhìn chăm chăm vào mình.

- Hyung đang nói gì vậy? – Cậu gượng cười để che đi sự lo lắng của mình.

- Em có vẻ rất thờ ơ với hyung. Em có gì không hài lòng về hyung sao? – Anh thôi không nhìn cậu nữa, thay vào đó đôi mắt anh lại đặt vào một điểm không xác định trong khoảng không trước mặt.

- Không có gì đâu? – Cậu vội vàng phủ nhận.

- Ngay cả khi chúng ta được xếp là một couple, những lần skinship với hyung, em cũng rất gượng gạo. Dường như đó là một việc bắt buộc mà em không hề muốn vậy? Em cũng thường xuyên tránh hyung, và cũng ít nói chuyện với hyung. Hyung thật sự thấy lo lắng vì điều đó. – Đôi mắt anh vẫn không rời khỏi khoảng không trước mặt.

- Không phải như vậy đâu. – Cậu cảm thấy bối rối cố gắng nghĩ ra một lý do gì đó cho những điều anh vừa nói. – Chỉ là,.. mà hyung biết mà em là người ít nói. Với lại hyung là leader chắc chắn rất bận, em không muốn làm phiền đến hyung. Chỉ vậy thôi. Không như những gì hyung nghĩ đâu? Em cũng coi hyung như một người anh trai vậy.

Anh quay ra nhìn cậu, ánh mắt bỗng sáng lên.

- Em nói thật chứ?

- Thật đấy. – Cậu cố gắng cười để anh yên lòng.

- Haha, vậy mà anh đã nghĩ rất nhiều về chuyện này đấy.

Nói rồi anh bỗng nằm xuống và gối đầu lên đùi cậu.

Hành động của anh khiến cậu không khỏi giật mình và càng bối rối hơn.Cậu nhìn đi chỗ khác, cố gắng không để anh thấy sự bối rối của mình.

- Mà này, hyung hỏi thêm một cậu nha? – Anh lên tiếng

- Có gì hyung cứ nói đi? – Cậu trả lời, mong anh có thể hỏi hết rồi rời khỏi đây nếu không chắc lồng ngực cậu nổ tung ra mất.

- Em … em thích JunHyung phải không? – Anh nhìn cậu chằm chằm

- Không có đâu.

Lần này cậu dứt khoát hơn cả lần trước. Và lại như một phản xạ tự nhiên: Nói chuyện với ai thì phải nhìn người ấy, cậu cúi xuống nhìn anh. Khoảng cách và góc độ này càng khiến cậu lúng túng hơn rất nhiều.

- Hai người rất thân thiết mà. Lại còn hay đi cùng nhau, lúc nào cũng thấy 2 người ở cạnh nhau. Có chuyện gì xảy ra em cũng tâm sự với JunHyung. Ngay cả lần em bị ốm, anh không hiểu sao JunHyung có thể tìm ra em nhanh đến thế, rồi lại còn bỏ công việc đòi ở nhà chăm sóc em để mặc những lời chỉ trích của công ty. Hai người chẳng phải có vấn đề sao? – Anh nghi ngờ.

- Em đã nói là không có gì mà. Em coi anh ấy như một hyung tốt nên mới tâm sự với hyung ấy, nhờ hyung ấy cho lời khuyên thôi. Nhưng chỉ dừng lại ở đấy thôi. Không có bất cứ một tình cảm nào khác cả.

- Vậy lúc trước em nói coi hyung như anh trai là nói dối à? Sao em lại không tâm sự gì với hyung? – Anh vặn vẹo.

- Em …

Câu hỏi của anh khiến cậu không biết phải trả lời thế nào. Cậu phải nói gì đây? Nói rằng làm sao cậu có thể tâm sự với anh rằng cậu đang rất thích anh, nói rằng cậu thực sự rất đau lòng khi người anh thích là YoSeob hay hỏi anh làm thế nào để quên được anh. Cậu có thể tâm sự với anh những điều đó hay không?

“ Anh không hiểu gì cả. Xin anh đừng hỏi gì thêm nữa”

- Em đã nói là không phải. Hyung đừng có hỏi mấy thứ linh tinh như vậy nữa? – Cậu hơi lớn tiếng.

Thấy cậu có vẻ tức giận, anh ngồi hẳn dậy, nhìn cậu.

- Em giận à?

- Không có. – Cậu lạnh lùng

- Vậy hyung không hỏi nữa. Lần sau khi ở trên sân khấu em hãy tự nhiên hơn một chút. Hãy cố gắng cho dù em không muốn. – Giọng anh trầm xuống.

- Chính hyung mới là người không muốn mà.

Trong khi những cảm xúc trong cậu đang hỗn loạn, cậu đã vô tình nói ra điều không nên nói.

- Em nói gì vậy? – Anh ngạc nhiên nhìn cậu.

- Không có gì cả? Hyung đừng quan tâm. – Nói rồi cậu đứng dậy định đi về phòng thì bỗng cậu nhận thấy có cái gì đó đang giữ cậu lại.

Là anh. Bàn tay anh đang nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay cậu. Cậu nhìn cổ tay mình rồi lại nhìn anh rất nhanh, cố gắng kéo tay mình ra khỏi tay anh.

- Em mệt, em muốn về phòng.

- Em đang ghen à?

Nghe thấy câu hỏi đó, cậu ngỡ ngàng một lúc rồi tự dưng bật cười – một tiếng cười xen lẫn nỗi đau.

- Ghen ư? Vì cái gì cơ chứ?

Anh bỗng mỉm cười, đứng dậy đối diện với cậu, tay vẫn nắm lấy cổ tay cậu.

- Vậy tức là em không ghen. Nhưng anh thì có đấy.

Những câu nói của anh liên tiếp đem đến cho cậu hết ngỡ ngàng này đến ngạc nhiên khác. Dù vậy cậu vẫn không nhìn anh, ở khoảng cách này, nhìn anh là điều không thể.

- Khi JunHyung vội vàng rời khỏi nhà đi tìm em, khi cậu ấy cõng em về, khi cậu ấy chăm sóc em, khi 2 người trò chuyện rất vui vẻ, khi em dựa vào vai cậu ấy để tìm một điểm tựa, và còn rất nhiều, rất nhiều lần khác nữa, em có biết tâm trạng lúc đó của anh như thế nào không? Đau lắm, đau ở đây này.

Nói rồi anh cầm tay cậu đặt lên ngực trái của mình. Nhưng ngay lập tức cậu vội rút tay lại.

- Hyung uống rượu phải không? Đừng để anh quản lý biết, không hyung sẽ gặp rắc rối đấy.

Rồi cậu cố lách qua người anh nhưng không thể, anh kéo sát cậu về phía mình và ôm ghì cậu trong vòng tay rắn chắc của mình.

- Anh đang rất tỉnh táo. Đừng có nói những lời lạnh lùng như vậy với anh. Được chứ?

Cậu sững sờ trước hành động của anh, nhưng lại lập tức đẩy anh ra. Thế nhưng điều đó chỉ càng làm cho vòng tay anh siết chặt hơn.

- Đừng nói mấy thứ vô nghĩa đó. Chuyện của anh với YoSeob em đã biết hết rồi. Hôm đó em đã thấy 2 người hôn nhau trong phòng ngủ. Đừng có đem đến cho em hi vọng rồi lại dập tắt nó. – Cậu như hét lên, không ngừng đẩy anh ra.

Anh ngạc nhiên, thả cậu ra nhưng hai tay vẫn giữ chặt lấy vai cậu.

- Em đang nói chuyện gì vậy. “Hôm đó”, “hôn nhau”, “anh và YoSeob” là sao?

Cậu không trả lời anh, cúi gằm mặt xuống.

Rồi bỗng như nhớ ra điều gì, anh cúi thấp hơn để có thể thấy khuôn mặt cậu.

- Em muốn nói đến cái hôm em tự dưng bỏ ra ngoài rồi bị cảm đó hả?

Đáp lại anh chỉ là sự im lặng. Cậu không muốn nói gì về nó nữa, đôi mắt cậu đã nhoà đi rồi.

Thế nhưng trái ngược với những cảm xúc của cậu, anh lại phá lên cười.

- Hahaha, … Chỉ vì chuyện đó mà em giận anh sao? Em đúng là đồ ngốc DongWoon à?

Cậu trừng mắt nhìn anh. “Chỉ vì chuyện đó” ư? Anh làm như nó không hề có gì vậy. Anh đang cười, cười trên sự đau khổ của cậu sao?

- Phải đấy, em không chỉ ngốc mà còn rất khờ.

Nói rồi cậu lại định bỏ đi lần nữa. Nhưng lại một lần nữa, anh kéo cậu vào lòng.

- Em nghe anh giải thích đã. Chuyện đó không như em nghĩ đâu.

Ngừng một lúc, khi thấy cậu đã yên trong vòng tay anh, anh mới nói tiếp.

- Giống như em coi JunHyung như anh trai, anh cũng coi YoSeob như một cậu em trai. Với lại em và YoSeob cũng rất hay nói chuyện với nhau. Vì vậy hôm đó sau những lần thấy thái độ gượng gạo mỗi lần skinship, anh đã hỏi YoSeob xem anh đã làm điều gì không đúng khiến em khó chịu như vậy. Và cậu ấy bảo anh làm lại cho cậu ấy xem. Thật đấy, bọn anh chỉ ôm nhau thôi, không có chuyện gì khác cả? – Anh thú nhận bằng những lời chân thành nhất.

Nghe anh nói, những hình ảnh ngày hôm đó lại tràn về trong tâm trí cậu. Lúc này cậu mới nhận ra rằng thực ra cậu không hề nhìn thấy hai người đó hôn nhau. Chỉ là lúc đó, có lẽ cậu không còn nghĩ được gì nữa.

- Anh yêu em. – Anh nói khẽ – Chuyện này chỉ có mình YoSeob biết. Cậu ấy nói sẽ thăm dò giúp anh nhưng không hiểu sao em lại có vẻ tránh cả cậu ấy. Thế nên anh thực sự không biết có nên nói cho em biết không. Anh sợ .. anh rất sợ em sẽ từ chối. Nếu thực sự em từ chối, anh sợ chúng ta không thể nhìn nhau như trước được nữa. Anh sợ sẽ mất em. Vì vậy anh đã không dám nói gì cả. Nhưng anh không ngờ điều đó lại làm tổn thương em như vậy. Anh thực sự xin lỗi. DongWoon à, xin lỗi em.

Những lời chân thành của anh đã khiến cậu không thể ngăn những cảm xúc trong lòng mình nữa. Cậu khóc và khẽ mắng anh.

- Anh thật độc ác. Sao anh lại làm vậy với em chứ? Anh có biết em đã đau khổ như thế nào không?

- Anh xin lỗi, hãy đánh anh đi, đánh thật mạnh vào. Anh đáng bị như vậy. Nhưng hãy cho anh một cơ hội. Được chứ?

Cậu không nói gì chỉ dụi mặt vào cổ anh và khóc nức nở.

Khi cậu đã ngừng khóc, anh nhẹ nhàng buông cậu ra. Khẽ nâng cằm cậu lên, anh nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm nước của cậu, nhẹ nhàng đưa tay lau những giọt pha lê còn đọng trên đó. Rồi anh hít một hơi thật sâu, lấy hết cam đảm để nói điều mà anh đã giấu trong lòng từ lâu lắm rồi

- DongWoon à, anh yêu em. Em cũng yêu anh chứ?

Cậu bật cười nhìn anh. Lần này nụ cười ấy chen lẫn sự hạnh phúc đang vỡ oà trong cậu.

- Như vậy là đồng ý rồi đấy. Từ giờ em là của anh. Đừng có gần gũi với người khác nhiều quá biết chưa? – Anh véo nhẹ vào mũi cậu

- Yah, Yoon DooJoon. Anh nói cho đúng nha. Em là người của anh bao giờ chứ? – Cậu vờ phản đối.

- À, Son DongWoon, em được lắm. Dám gọi cả tên của anh. Để anh cho em xem em sẽ là người của anh như thế nào nhé.

Nói rồi anh đẩy cậu xuống sofa và quỳ gối sang hai bên cậu, tay giữ chặt lấy vai cậu.

Nhận thấy có cái gì đó khác lạ trong ánh mắt anh, cậu vội vàng đẩy anh ra, khuôn mặt đã ửng hồng.

- Các hyung sẽ về bây giờ đấy.

- Em yên tâm, anh đã xem lịch của họ, sớm nhất cũng phải tờ mờ sáng mới về. Chúng ta có đủ thời gian mà.

- Nhưng …

Cậu chưa kịp nói hết cậu thì đã bị môi anh khoá lại. Như một phản xạ tự nhiên, cậu nhắm hai mắt để cảm nhận sự ngọt ngào ấy, hai tay cũng thôi đẩy anh ra, tâm trí cậu không còn một chút ý nghĩ chống cự nào nữa. Cậu sẽ không quan tâm bất cứ điều gì nữa, ít nhất là trong đêm nay. Chỉ có anh mà thôi.

- Anh yêu em, Woonie.

Anh khẽ thì thầm sau khi nụ hôn tạm chấm dứt.

- Em cũng yêu anh.

Cậu nói nhỏ đủ để anh nghe thấy. Và rồi cậu cảm thấy nhiệt độ cơ thể đang tăm một cách không kiểm soát khi môi anh miết dọc từ cằm xuống cổ cậu và đang tận hưởng nó.

Từ bây giờ đến sáng vẫn còn dài lắm…….

Mà với tình trạng cái cửa ra vào đã bị anh khoá trái từ lúc mới về thì cho dù đến sáng các thành viên khác cũng đành ngậm ngùi đi uống café ở đâu đó thôi.

~~~~~~~~~~~~

- May mà hyung thông minh nghĩ ra cách để họ tự thú nhận với nhau không thì không biết cái ông leader đó còn làm phiền em bao lâu nữa. Cũng vì hắn mà mối quan hệ giữa em và DongWoon không được tốt lắm. – YoSeob phàn nàn trong khi miệng vẫn nhồm nhoàm miếng bánh to đùng.

Trong khi đó HyunSeung và KiKwang vẫn đang tình tứ bón cho nhau từng miếng bánh một.

JunHyung chỉ lặng lẽ dùng thìa khuấy nhẹ cốc café làm nó lăn tăn. Nhìn vào nó anh có thể thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình.

- Họ cần phải tự thú nhận với nhau. – JunHyung nói nhưng mắt vẫn không rời cốc café.

- Mà này, hyung yêu thương DongWoon như em trai cưng đấy nhỉ? Ghen tị thật đấy. – KiKwang trêu đùa

- Thì DongWoon cũng coi JunHyung như người anh trai tốt nhất còn gì. – HyunSeung thêm vào.

- Phải. Là hyung và dongsaeng. – Anh khẽ cười.

YoSeob vẫn tiếp tục chiến đấu nốt với cái bánh kem khổng lồ, HyunSeung và KiKwang thì đã coi như nơi này không còn ai ngoài họ rồi. Còn anh thì lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, khung cảnh đêm thật đẹp, bỗng dưng anh muốn hát, mặc dù trước giờ anh chỉ đọc rap, anh cất giọng, khẽ ngân nga đủ để người khác không chú ý:

“I muni datimyeon ni moseupi sarajimyeon

Harureul nunmullo salgetjiman neowaui chu eok ttaemune
Honja nama haengbokeul deo baralke
Na jigeum i soneul nochimyeon
Ije tto useul il eopgetjiman dareun saramui pumeseo
Utgo isseul neol bomyeo na useo bolke.”

( Khi cánh cửa này khép lại.

Khi hình bóng em tan biến đi.

Là lúc anh có thể chìm trong nước mắt.

Vì trong những kỉ niệm cùng với em, giờ chỉ còn lại mình anh trơ trọi.

Anh chỉ có một mong ước, rằng em sẽ hạnh phúc hơn.

Khi anh buông bàn tay này ra

Anh không còn lí do gì để cười được nữa.

Nhưng, khi anh thấy em cười,

Cùng một cái ôm thật chặt, anh vẫn sẽ cố gắng mỉm cười. )

Anh chỉ hát đến đây vì anh biết rằng, sẽ không bao giờ có đoạn tiếp theo…….

THE END


Chữ ký của Bạch Hiền


[Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  Sign12

[Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  Tumblrmeod7snmip1r1iod8


Tài sản của Bạch Hiền

Tài Sản
Tài Sản:


Jen Cửu Vĩ
Jen Cửu Vĩ
Super Member
Bài gửi Bài gửi : 745
Gil Gil : 193
Stt Stt : Ti lovely baby ~
Bài gửiTiêu đề: Re: [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen – [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  15958010Tue Dec 18, 2012 9:13 pm
1 vote cho chẻ


Chữ ký của Jen Cửu Vĩ


[Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  Jbhcz8ddcknlyq

Tài sản của Jen Cửu Vĩ

Tài Sản
Tài Sản:


Hu Jie Lie
Hu Jie Lie
Knight
Bài gửi Bài gửi : 463
Gil Gil : 229
Stt Stt : Will you ever accept my love for you?
Bài gửiTiêu đề: Re: [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen – [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  15958010Mon Jan 21, 2013 2:01 am
Two-shots thì là Shortfic nên Lie sửa tiêu đề ở đầu cho đúng thuật ngữ.


Chữ ký của Hu Jie Lie


[Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  Sign21_zpsc7b1321d

Tài sản của Hu Jie Lie

Tài Sản
Tài Sản:


Sasnow
Sasnow
Hamster
Bài gửi Bài gửi : 91
Gil Gil : 243
Stt Stt : buồn ~
Bài gửiTiêu đề: Re: [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen – [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  15958010Tue Jan 22, 2013 8:23 am
Fic này tốt hơn là nên để bên sbox fanfic của SA/Yaoi FC OvO


Chữ ký của Sasnow

Tài sản của Sasnow

Tài Sản
Tài Sản:



Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen – [Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen –  15958010



Chữ ký của Sponsored content

Tài sản của Sponsored content

[Shorfic] [ T | B2ST | DongWoon &....] Ghen – Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: 

Safuya Entertainment

 :: 

Truyện Chữ

 :: 

Fic sưu tầm

-